Đang trực tuyến

2 khách và 0 thành viên

---------Tài nguyên------

------Tùy ý lựa chọn-----

------Bảo Lộc quê tôi----

---------GÓC TIỆN ÍCH---------

<<<< < KẾT NỐI > >>>>


---------GÓC GIẢI TRÍ-------

<<< < NGHE NHẠC > >>>


------CÁC NƯỚC TRUY CẬP------

free counters

-----------Thống kê-------

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào mừng quý vị đến với website của thầy Phan Công Huỳnh.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > VĂN HỌC-NGHỆ THUẬT >

    NGƯỜI MẸ và ĐỨA CON

    Có một người mẹ và một đứa con. Người mẹ thì xấu xí, gò má gầy còm, và có một con mắt bị trột. Người mẹ hàng ngày bán vé số để nuôi con ăn học, và hằng ngày vẫn đón con đi học về sau khi bán vé số xong.

    Người con thì mặc cảm với bạn bè trong lớp nên đã nói với mẹ rằng: “con không muốn mẹ đón con ở cổng trường nữa, mẹ hãy đón con cách xa cổng trường một chút để bạn bè không nhìn thấy mẹ của con nghèo nàn, xấu xí và bị trột”. Người mẹ đồng ý và đón con cách xa xa cổng trường.

    Năm sau đứa con đòi lên tỉnh học, người mẹ đồng ý, và ngày ngày người mẹ phải bán nhiều vé số hơn, phải làm thêm nhiều giờ hơn, để con có tiền ăn học. Trong những năm học đó đứa con lâu lâu về thăm mẹ một lần và cũng chỉ lấy tiền xong rồi đi. Và đứa con đó cũng vào đại học, nhưng cũng hiếm khi về thăm mẹ.

    Tốt nghiệp đại, trở thành bác sĩ, nhưng anh vẫn không về thăm mẹ. Và anh đã kết hôn với một người phụ nữ rất xinh xắn và nhân hậu, nhưng anh không mời mẹ lên chứng giám, mà mời một người khác giàu có hơn, cốt là để cho bạn bè biết là mình sinh ra trong một gia đình khá giả, có học thức.

    Đám cưới xong anh vẫn không dẫn vợ về ra mắt mẹ. Rồi vợ anh sinh cho anh hai đứa con trai khôn ngoan và bụ bẫm, nhưng anh vẫn không dẫn con về cho bà nhìn cháu một lần.

    Và người mẹ đã quyết định lên Sàigòn để kiếm con, nhưng vô tình đứa con trai của bà không có ở nhà, mà chỉ có người vợ và 2 đứa cháu đang nô đùa ở ngoài sân. Bà không dám vào nhà mà chỉ lén nhìn một hồi lâu, mắt rưng rưng và trở về nhà.

    Vì sợ bạn bè biết được gia đình của anh nghèo hèn và có một người mẹ trột, nên anh quyết định đưa ba mẹ con sang Singapo sinh sống.

    Một thời gian sau, anh có một chuyến công tác từ thiện ở Việt nam, tiện đó anh trở về thăm mẹ thì Bà đã không còn sống, và có một người hàng xóm trao cho anh lá thư.

    Trong thư viết như sau:

    Con yêu của mẹ, khi con đọc được dòng thư này thì mẹ đang ở thế giới bên kia rồi.
    Mẹ rất hãnh diện vì con đã trưởng thành,
    Mẹ rất tự hào vì con đã có sự nghiệp,
    Mẹ rất vui khi con có được một người vợ hiền lành, đảm đang,
    Mẹ rất vui vì có hai đứa cháu kháu khỉnh và thông minh,
    Mẹ còn rất hãnh diện hơn khi đồng hành cùng con suốt nhiều năm tháng qua
    Vì trong những năm con còn nhỏ, con nô đùa chẳng may bị hư mất một con mắt, nên đã lấy con mắt của mẹ thế cho con.

                                           [Sưu tầm]
     
     


    Nhắn tin cho tác giả
    Phan Công Huỳnh @ 14:01 01/03/2012
    Số lượt xem: 700
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    ...CHÁU NỘI...