Đang trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

---------Tài nguyên------

------Tùy ý lựa chọn-----

------Bảo Lộc quê tôi----

---------GÓC TIỆN ÍCH---------

<<<< < KẾT NỐI > >>>>


---------GÓC GIẢI TRÍ-------

<<< < NGHE NHẠC > >>>


------CÁC NƯỚC TRUY CẬP------

free counters

-----------Thống kê-------

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào mừng quý vị đến với website của thầy Phan Công Huỳnh.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Tâm Tình >

    Đường đời

    Đường đời vòng quanh như một con rắn tự ngoặm lấy đuôi mình. Con người trần trụi từ lúc bắt đầu mở mắt, năm này qua năm khác, đi lên cho tới giữa cuộc đời, vào tuổi trung niên, rồi dần dần đi xuống. Rốt cuộc, với tấm hình hài trần trụi, con người lại trở về vị trí khởi hành.

    Dần dần, con người tăng trưởng, tầm vóc cao lên. Rồi một ngày, lưng thêm còng, gối thêm mỏi, thân hình như lụn dần, cuối cùng thì nghiêng mình cúi xuống cát bụi.

    Dần dần con người khai triển ngũ quan, mở rộng tầm nhìn tầm nghe, những quan năng khác cũng tăng tiến hoàn chỉnh như thể buổi sáng mở toang các cánh cửa sổ. Rồi mỗi ngày, mắt thêm mờ, tai thêm lãng, khép dần các ngũ quan như thể đóng cửa về đêm.

    Mỗi ngày một chút, kiến thức đủ loại tích lũy trong trí nhớ. Đến lúc về già, nói trước quên sau, để đâu quên đấy.

    Mỗi ngày một chút, chân thêm vững, tay thêm khéo, miệng thêm lưu loát. Tới ngày xế bóng, tay chân run rẩy vụng về, nói năng chậm chạp lung túng.
    Một ngày trước kia bắt đầu tập nói. Một ngày sau này lại nói chẳng ra hơi.
    Một ngày trước kia rời vòng tay mẹ, chập chững biết đi. Một ngày sau này không còn sức xê dịch, phải vịn cánh tay con cháu.

    Thuở còn nằm nôi, mẹ cho bú mớm, thay lót đổi tã. Rồi sẽ tới ngày phải nằm liệt, con cháu chăm nom, lau mặt thay áo, xúc cơm đổ thuốc.

    Một ngày trước kia mở mắt chào đời, làm quen với thế giới chung quanh. Rồi sẽ tới ngày nhắm mắt buông xuôi, vĩnh biệt dương thế.

    Một ngày trước kia lần đầu hô hấp, con người sinh ra. Rồi sẽ tới ngày thở hắt ra lần cuối, đi vào cõi chết.

    Một ngày xa xưa, trước khi ra đời, chín tháng mười ngày nằm trong dạ mẹ ấm áp, thêm thịt thêm xương mà hình thành cơ thể. Tới ngày cuối cùng đi vào lòng đất giá lạnh, hình hài dần dần phân hóa, thịt xương trở về với tro tàn.

    Một ngày xa lắm, con người xuất phát từ người cha mình như một hạt giống truyền sinh. Tới ngày chấm hết cuộc đời trần thế, con người trở về trong Cha của mọi người cha phàm trần, để rồi được tái sinh nơi cõi trường sinh bất tử.

    Tới lúc đó, trong một bản thể mới, tất cả lại bắt đầu...

    MARIE NO?L ( 1883 – 1967 ), trích từ “Notes intimes”. LÊ VĂN LỘC dịch

     

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Phan Công Huỳnh @ 14:00 04/10/2011
    Số lượt xem: 1074
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Đường đời..........
    Avatar
    Vô đưa bài viết tặng CH mà cửa đóng chạt quá không vô được đành viết lời chúc bạn thôi! khỏe để mang quà tặng XS 20/10; SN 30/10 đó nghe! không biết mất nhiều sức lực không đây! Hi!
    Avatar
    Lâu quá không ghé thăm website của thầy! Bây giờ web thầy khác và đẹp quá. Rất hân hạnh được giao lưu thường xuyên với thầy. Rất mong nhận được góp ý xây dựng của thầy Tại 2 địa chỉ: http://www.violet.vn/liendoithcstaankhuongnam  và http://www.phamthanhduycm.violet.vn
     
    Gửi ý kiến

    ...CHÁU NỘI...