Đang trực tuyến

3 khách và 0 thành viên

---------Tài nguyên------

------Tùy ý lựa chọn-----

------Bảo Lộc quê tôi----

---------GÓC TIỆN ÍCH---------

<<<< < KẾT NỐI > >>>>


---------GÓC GIẢI TRÍ-------

<<< < NGHE NHẠC > >>>


------CÁC NƯỚC TRUY CẬP------

free counters

-----------Thống kê-------

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào mừng quý vị đến với website của thầy Phan Công Huỳnh.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > TRUYỆN CỔ >

    Cây củ cải

    Ngày xưa có hai anh em đều đi lính. Anh thì giàu, em thì nghèo. Ngườiem không muốn sống nghèo khổ mãi, bỏ lính về làm nông dân. Anh cuốc một vạt đất ở đầu cánh đồng và gieo hạt củ cải. Mầm mọc, củ lớn dần, lớn dần, lớn không ngừng đến mức có thể coi là củ cải chúa, cha bao giờ từng có củ cải nào to nh vậy và cũng sẽ chẳng bao giờ sẽ thấy củ cải to như thế. Cuối cùng, nó thành một củ cải khổng lồ, một mình nó có thể chiếm hết một xe chở và phải gióng hai con bò để kéo xe. Bác nông dân không biết dùng củ cải ấy làm gì và tự hỏi không biết đây là phúc hay là hoạ. Rút cuộc, bác tự bảo: “Nếu mang bán thì người ta sẽ trả bao nhiêu? Nếu ăn củ cải thì ăn những củ nhỏ cũng đến thế thôi. Tốt nhất là ta mang tiến vua để tỏ lòng thành kính”.

    Bác khiêng củ cải lên một cái xe, gióng hai con bò, dắt xe đến cung nhà vua để dâng vua. “Cái vật kỳ lại này là cái gì vậy?” – Vua phán – “Ta đã từng trông thấy nhiều vật lạ, nhưng chưa thấy một vật khổng lồ như thế này, không biết mọc từ cái hạt giống gì ra? Hoắc giả ngươi là phù thuỷ và đã đích thân làm ra củ này?” – “Tâu bệ hạ, không phải thế đâu ạ” – Bác nông dân trả lời – “Thần là một anh lính nghèo nuôi thân không xong nên phải thôi lính về làm đất. Thần có một người anh giàu có, bệ hạ biết nhiều về anh ấy. Nhưng thần thì không có gì, nên bị mọi người ruồng bỏ”.

    Nhà vua thương hại bác nông dân và phán: “Nhà ngơi sẽ không nghèo đói nữa, ta sẽ ban cho ngơi của cải để nhà ngơi cũng giàu nh anh nhà ngơi”.

    Vua ban cho bác nông dân rất nhiều vàng, ruộng nương, đồng cỏ và gia súc, đến mức bác trở nên rất giàu, của cải người anh không sánh được.

    Cậu sinh viên chờ một chốc, sốt ruột năn nỉ xin người em cho chui vào vì anh nóng lòng muốn học khôn. Người em giả bộ nh cũng chiều ý cậu và nói: “Muốn để tôi bước ra khỏi cái nhà dạy khôn này, anh hãy hạ túi dọc theo cái dây thừng. Sau đó sẽ đến lượt anh vào”. Cậu sinh viên hạ người em xuống, mở túi cho anh chui ra. Sau đó, cậu kêu lên: “Giờ thì hãy kéo tôi lên cao nhanh lên!” Rồi anh chui vào trong túi. “Hợm đã!” – người em nói, – “như thế chưa được”. Anh đẩy cậu sinh viên đầu lộn ngược vào túi, buốc miệng túi lại rồi kéo lên cây. Anh đẩy cho cái túi đu đưa trên không rồi hỏi: “Cậu thấy thế nào hở cậu? Cậu thấy đấy, cậu cảm thấy khôn ngoan đang đến đấy, cậu đã học được nhiều. Hãy cứ nằm im, cho đến khi nào khôn ngoan hơn.”

    Sau đó, người em nhảy lên con ngựa của anh sinh viên và đi. Được một giờ, anh cho người đến tháo cho cậu sinh viên xuống.

    “Ở hiền gặp lành” là sợi chỉ đỏ xuyên suốt nội dung của các truyện cổ tích. Trong câu chuyện trên ca ngợi người em sống thật thà thì luôn gặp may mắn, hạnh phúc. Người anh tham lam dù có cố gắng đến đâu cũng không bao giờ đạt được mục đích.

     

                                                                 Tác giả: Sưu tầm
    Nhắn tin cho tác giả
    Phan Công Huỳnh @ 17:10 29/05/2011
    Số lượt xem: 417
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    ...CHÁU NỘI...